Tóm tắt
Bệnh mạn tính là tình trạng bệnh lý kéo dài với những ảnh hưởng dai dẳng. Bệnh mạn tính thường xảy ra ở người lớn tuổi và có thể được kiểm soát nhưng không thể chữa khỏi. Các bệnh mạn tính phổ biến nhất là ung thư, bệnh tim mạch, đột quỵ, đái tháo đường và viêm khớp. Ở Việt Nam, bệnh mạn tính đã trở thành một vấn đề cấp bách khi tỷ lệ mắc bệnh tăng mạnh trong những năm vừa qua; từ năm 2015 đến năm 2021, tỷ lệ mắc bệnh tăng huyết áp ở người trưởng thành đã tăng từ khoảng 1/5 người lên hơn 1/4 người; tỷ lệ mắc bệnh đái tháo đường cũng tăng từ 1/24 người lên 1/14 người (WHO, 2024).
Bệnh mạn tính gây ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống, tăng tình trạng khuyết tật và làm giảm khả năng tham gia xã hội của người mắc bệnh. Ngoài tác động đối với sức khỏe thể chất, bệnh mạn tính còn có thể ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của người mắc bệnh và gây ra triệu chứng trầm cảm ở một số người bệnh mạn tính. Để cải thiện mức độ tham gia xã hội cũng như tình trạng sức khỏe tinh thần của người bệnh, điều dưỡng cần phải hiểu rõ sự tác động của tình trạng bệnh lý mạn tính đến người bệnh và có kế hoạch chăm sóc, giáo dục sức khỏe phù hợp.
Việc khảo sát mối liên quan giữa sự tham gia xã hội và tình trạng trầm cảm của người bệnh mạn tính là cần thiết để giúp cho điều dưỡng xác định được mối quan hệ giữa sức khỏe thể chất và tinh thần, từ đó có kế hoạch chăm sóc và hỗ trợ phù hợp, góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống và cải thiện sức khỏe tinh thần cho người bệnh. Vì vậy, chúng tôi tiến hành đề tài “Mối liên quan giữa sự tham gia xã hội và tình trạng trầm cảm của người bệnh mạn tính điều trị tại Bệnh viện Trường Đại học Y-Dược Huế” với hai mục tiêu sau:
1. Khảo sát mức độ tham gia xã hội và tình trạng trầm cảm của người bệnh mạn tính điều trị tại Bệnh viện Trường Đại học Y-Dược Huế.
2. Xác định mối liên quan giữa sự tham gia xã hội và tình trạng trầm cảm của đối tượng trên.

