Tóm tắt
Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng và kết quả điều trị dị vật đường tiêu hóa có biến chứng ngoại khoa
Dị vật đường tiêu hóa (DVĐTH) được định nghĩa là các vật thể không thuộc
thành phần sinh lý của cơ thể, được nuốt vào và hiện diện trong ống tiêu hóa [11],
DVĐTH được định nghĩa rất đa dạng, tuy nhiên khi xuất hiện triệu chứng lâm sàng
khoảng 80–90% dị vật có thể tự đào thải mà không cần can thiệp, trong khi 10–20%
trường hợp cần can thiệp nội soi và dưới 1% cần phẫu thuật [11], [14]. Các trường
hợp xuất hiện biến chứng ngoại khoa không phải là hiếm gặp, các biến chứng có thể
cần theo dõi sát như: Xuất huyết, loét, tắc nghẽn,… hoặc xuất hiện biến chứng có
nguy cơ cao và khẩn cấp như: Thủng, viêm trung thất hoặc phúc mạc, tắc ruột, …
Tình trạng này có thể gặp ở mọi lứa tuổi, với đặc điểm và yếu tố nguy cơ khác nhau
giữa các nhóm đối tượng. Ở trẻ em, DVĐTH thường liên quan đến hành vi nuốt dị
vật do tò mò; trong khi ở người lớn chủ yếu liên quan đến thói quen ăn uống. Ở
người cao tuổi, nguy cơ tăng lên do các yếu tố như mang răng giả, giảm cảm giác
vùng hầu họng hoặc rối loạn nuốt. Ngoài ra, một số yếu tố khác như bệnh lý thần
kinh, rối loạn tâm thần, sử dụng rượu hoặc chất kích thích, cũng như các bất thường
giải phẫu của ống tiêu hóa và yếu tố thói quen ăn uống có thể làm tăng nguy cơ
DVĐTH có biến chứng ngoại khoa [1], [4], [11], [12], [13].

