Tóm tắt
Trong bối cảnh chuyển đổi số hiện nay, kỹ năng số và khả năng thích ứng công nghệ được xem là yếu tố quan trọng giúp người cao tuổi duy trì kết nối xã hội và giảm cảm giác cô đơn [7]. Việc sử dụng điện thoại thông minh, mạng xã hội, ứng dụng gọi video hoặc các dịch vụ trực tuyến có thể mở rộng cơ hội giao tiếp, tạo điều kiện tiếp cận thông tin, tăng sự tham gia xã hội và hỗ trợ người cao tuổi vượt qua rào cản do khoảng cách địa lý [8]. Tuy nhiên, khoảng cách số vẫn là thách thức lớn, bởi nhiều người cao tuổi còn hạn chế về kỹ năng, sự tự tin, điều kiện tiếp cận và khả năng thích nghi với công nghệ mới. Nếu không được hỗ trợ phù hợp, họ có thể bị loại trừ khỏi môi trường số, từ đó làm tăng nguy cơ cô đơn và giảm khả năng hòa nhập xã hội [9].
Mặc dù các nghiên cứu quốc tế đã ghi nhận mối liên hệ tích cực giữa việc sử dụng công nghệ và giảm mức độ cô đơn ở người cao tuổi, nhưng tại Việt Nam nói chung và thành phố Huế nói riêng, các bằng chứng vẫn còn hạn chế. Điều này cho thấy cần thiết phải thực hiện các nghiên cứu nhằm đánh giá mức độ thích ứng kỹ năng số của người cao tuổi và xác định mối liên quan giữa yếu tố này với tình trạng cô đơn trong bối cảnh địa phương. Chính những lý do trên, chúng tôi tiến hành nghiên cứu: “Mối liên quan giữa thích ứng kỹ năng số và sự cô đơn ở người cao tuổi tại thành phố Huế” với 2 mục tiêu:
- Mô tả thực trạng thích ứng kỹ năng số và mức độ cô đơn của người cao tuổi tại thành phố Huế.
- Phân tích mối liên quan giữa khả năng thích ứng kỹ năng số và sự cô đơn ở người cao tuổi.

